Tặng VNAnh vẫn đi con đường ấy ngày xưaLá vàng rụng mỗi khi thu trở lạiCơn gió lạnh đổ về từ phía bãiNhững vườn đào tuốt lá đợi xuân sangLối cũ triền đê thành một phố làngBao đôi lứa hẹn hò nơi ấy.Cổng làng từ xưa vẫn vậyCửa bao dung không khép bao giờBức mành xanh buông thõng hững hờRễ chảy xuống từ cành đa cổÔng bình vôi thuở nào không còn nữaDân làng nay chẳng ăn trầuVào làng vẫn đầy ắp mâm cauMỗi lần đám hỏi (?)Đã đi qua cả một thời chờ đợiLối cũ ai về trong đó có em không (?)Giếng đầu làng vẫn một sắc trongBóng nón quai thao suốt mùa lễ hộiNgõ nhỏ lát nghiêng đã có lần em nói:"Rể làng nộp gạch cho làng".Cau bên này hồi đó định mang sangChẳng hiểu sao qua cổng làng không nổi (?)Đã đi qua những năm chờ, tháng đợiGạch nghiêng kín hết lối xưaCây đa cổ không biết bao nhiêu tuổiVẫn tán xanh che rợp cả bốn mùa...