
|
| Chủ tịch Hồ Chí Minh gặp gỡ anh hùng, chiến sĩ thi đua tại Đại hội liên
hoan Anh hùng, Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ ba (5-1962) |
Trong
toàn bộ cuộc đời hoạt động cách mạng của mình, Bác Hồ luôn dành sự quan
tâm, chăm lo đến thế hệ trẻ, đặc biệt là công tác giáo dục đào tạo, bồi
dưỡng họ thành lớp người thừa kế, tiếp tục sự nghiệp cách mạng vẻ vang
của Đảng, của nhân dân. Trong bản “Di chúc”, Người viết: “Bồi dưỡng thế
hệ cách mạng cho đời sau là việc làm rất quan trọng và cần thiết”,
“…đoàn viên, thanh niên ta nói chung là tốt, mọi việc đều hăng hái xung
phong, không ngại khó khăn có chí tiến thủ, Đảng cần phải chăm lo giáo
dục đạo đức cách mạng cho họ, đào tạo họ thành những người thừa kế xây
dựng chủ nghĩa xã hội vừa “hồng”, vừa “chuyên”.
Sớm nhận rõ vị
trí, vai trò của thế hệ trẻ đối với sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân
tộc, Bác đã coi việc thức tỉnh thanh niên, kêu gọi họ đứng lên cùng
đồng bào cả nước đánh đuổi quân xâm lược bằng việc đẩy mạnh công tác
giáo dục đào tạo, bồi dưỡng thế hệ trẻ. Bởi vì, theo Bác, thế hệ trẻ
không những là lớp người kế tục, tiếp bước các thế hệ già, mà còn là
tương lai, tiền đồ tươi sáng của dân tộc. Với ưu thế là lớp người trẻ
tuổi, có sức khỏe, nhiệt tình, hăng hái, ham hiểu biết, ham tiếp thu
cái mới, giàu sức sáng tạo; thế hệ trẻ có đủ các điều kiện để “dời non,
lấp bể”, làm nên sự nghiệp cách mạng. Bác đã ví thanh, thiếu niên là
“mùa xuân của tuổi trẻ”, “mùa xuân của xã hội”, “là tương lai, tiền đồ
của nước nhà”. Vì thế, sự phát triển lâu dài của đất nước rất cần có sự
giúp đỡ của thanh niên; phụ thuộc một phần lớn vào thanh niên và công
tác thanh niên của Đảng, Nhà nước ta. Không ít lần, Bác khẳng định:
Thanh, thiếu niên là người làm chủ tương lai của nước nhà, nước nhà
thịnh hay suy, yếu hay mạnh một phần lớn là do các thanh, thiếu niên và
sự tiến bộ của họ. Cũng vì thế, Bác luôn căn dặn các đồng chí lãnh đạo
Đảng, Nhà nước và khuyên bảo thanh, thiếu niên: Các cháu muốn thực sự
làm chủ tương lai nước nhà thì ngay hiện tại “phải rèn luyện tinh thần
và lực lượng của mình, phải ra làm việc để chuẩn bị cho cái tương lai
đó”.
Vì vậy, ngay sau khi nước nhà giành được độc lập, tháng 9
- 1945, Bác đã viết thư gửi học sinh, sinh viên toàn quốc. Trong thư có
đoạn viết: “Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc
Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm
châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các
em”. Bác khuyên nhủ thanh, thiếu niên phải ra sức học tập, rèn luyện để
tự mình có đủ sức mạnh để tham gia kháng chiến, kiến quốc, gìn giữ hòa
bình, xây dựng đất nước mạnh giàu, phồn vinh. Đối với thiếu niên, Bác
dạy: Tuổi nhỏ làm việc nhỏ; tùy theo sức của mình; để tham gia kháng
chiến; và gìn giữ hòa bình. Đối với thanh niên: “…b) các việc đáng làm
thì khó mấy cũng cố chịu quyết tâm làm cho kỳ được. c) ham làm những
việc ích quốc lợi dân, không ham địa vị và công danh phú quý. d) đem
lòng chí công vô tư mà đối với người, đối với việc. e) quyết tâm làm
gương về mọi mặt: siêng năng, tiết kiệm, trong sạch. f) chớ kiêu ngạo,
tự mãn, nói ít làm nhiều, thân ái, đoàn kết…”. Bác rất tin tưởng thanh
niên, tin vào ý chí, nghị lực và quyết tâm đánh thắng “giặc ngoại xâm”,
“giặc đói”, “giặc dốt”; làm rạng danh dân tộc, giống nòi Việt Nam. Với
tuổi trẻ, óc sáng tạo và sự dồi dào sức lực, thanh niên có thể vượt qua
mọi khó khăn thử thách, hoàn thành trách nhiệm vẻ vang mà cả dân tộc
giao phó. Bác viết: “Không có việc gì khó; chỉ sợ lòng không bền; đào
núi và lấp biển; quyết chí ắt làm nên”.
Để làm tốt công tác giáo
dục đào tạo, bồi dưỡng thế hệ cách mạng cho đời sau, Bác đề cao vai
trò, trách nhiệm, sự nêu gương, mẫu mực, mẫn cán của đội ngũ cán bộ và
các thế hệ cha, anh, những người đi trước. Theo Bác, thế hệ đi sau phải
tiến bộ hơn thế hệ đi trước mới tốt, nếu thế hệ đi sau không bằng thế
hệ đi trước, như thế là thụt lùi, là đáng phê bình. Và đó cũng là
khuyết điểm của người lớn tuổi, thế hệ cha anh. Vì vậy, dù bận trăm
công ngàn việc, Bác đều dành thời gian quan tâm đến các cơ sở giáo dục
và đội ngũ cán bộ, nhân viên làm công tác giáo dục đào tạo; coi đó là
một trong những nhiệm vụ quan trọng, chiếm vị trí hàng đầu của việc
phát huy nhân tố con người. Theo Bác, chống “giặc dốt”, “giặc đói” cũng
cấp bách, hệ trọng như chống giặc ngoại xâm. Trong suy nghĩ và việc làm
của Bác, vấn đề nâng cao dân trí, đào tạo nhân lực, bồi dưỡng nhân tài
đều là những công việc cần thiết, nên làm vì nó phục vụ cho sự nghiệp
kháng chiến, kiến quốc; vì “cả hai việc đó đều cần phải có nhân tài”.
Nếu không làm như vậy thì phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội, quân sự,
quốc phòng… sẽ không có người đảm đương, đứng ra gánh vác. Vậy là, từ
khi thành lập “Việt Nam thanh niên cách mạng đồng chí Hội”, viết tác
phẩm “Đường Kách mệnh” (1927) cho tới khi viết bản “Di chúc” thiêng
liêng để lại cho toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta (1969); trọn vẹn
cuộc đời, Bác luôn quan tâm đến sự nghiệp giáo dục đào tạo, bồi dưỡng
thế hệ trẻ - người thừa kế, tiếp tục sự nghiệp cách mạng vẻ vang của
Đảng, của nhân dân. Vì lẽ đó, Bác luôn yêu cầu cán bộ của Đảng, Nhà
nước và các đoàn thể quần chúng phải thực sự quan tâm, chăm lo đến
thanh, thiếu niên; dành mọi ưu tiên và những gì là tốt đẹp nhất, có thể
làm được để chăm lo, giáo dục, bồi dưỡng các thế hệ thanh, thiếu niên,
coi đó là “cái vốn quý nhất” của cách mạng. Với chủ trương giáo dục đào
tạo, bồi dưỡng thế hệ trẻ để họ có đủ “đức” và “tài” đứng ra gánh vác
nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, Bác yêu cầu công tác giáo dục, bồi
dưỡng thế hệ trẻ phải toàn diện, đầy đủ các mặt: Đạo đức, lối sống,
giác ngộ xã hội chủ nghĩa, văn hóa, kỹ thuật, công nghệ… Trong đó, Bác
đặc biệt chú ý tới công tác giáo dục, bồi dưỡng đạo đức cách mạng cho
thanh niên; coi đó là cái “gốc rất quan trọng”. Đồng thời, coi trọng
công tác giáo dục, bồi dưỡng mục tiêu, lý tưởng cách mạng cho thế hệ
trẻ; giúp thế hệ trẻ thực hiện ước mơ, hoài bão của mình, đi đúng con
đường cách mạng mà Đảng đã vạch ra. Vì thế, Bác đã nêu câu hỏi: “Mục
tiêu, lý tưởng phấn đấu của thanh niên là gì?”. Người tự trả lời: Học
tập, rèn luyên đạo đức cách mạng, nhận thức rõ ràng mục tiêu, lý tưởng
phấn đấu để phụng sự Tổ quốc, phụng sự nhân dân, để làm cho dân giàu,
nước mạnh. Theo Bác, có đạo đức cách mạng, mục tiêu, lý tưởng phấn đấu
là tốt nhưng như thế là chưa đủ để thanh niên trở thành chủ nhân thật
sự của một đất nước tự do, độc lập. Vì thế, họ cần được giáo dục, bồi
dưỡng kỹ càng về mọi mặt để nâng cao trình độ chính trị, học vấn, khoa
học, kỹ thuật, công nghệ, quân sự, ngoại ngữ… cũng như cách đối nhân,
xử thế của người cách mạng. Đó không chỉ là điều kiện để biến khả năng
hoạt động của họ thành hiện thực trong đời sống mà còn là hành trang
cần thiết để họ vững tin bước vào đời, lập thân lập nghiệp. Về biện
pháp giáo dục, bồi dưỡng thế hệ trẻ, theo Bác, vừa là khoa học, vừa là
nghệ thuật. Do vậy, trong giáo dục đào tạo, bồi dưỡng thanh, thiếu
niên, phải “khéo” kết hợp giữa học tập với vui chơi, giải trí; dạy từ
dễ đến khó. Một trong những biện pháp quan trọng, có ý nghĩa thời sự
đối với công tác giáo dục, bồi dưỡng thế hệ trẻ hiện nay là sự nêu
gương của các thế hệ đi trước, của thầy giáo, cô giáo. Muốn vậy, phải
ra sức xây dựng đội ngũ thầy giáo tốt, trường lớp tốt, làm cho đội ngũ
cán bộ, đảng viên gương mẫu, mô phạm để thanh, thiếu niên nhìn vào đó
học tập, làm theo. Thực hiện tốt lời căn dặn và những điều mong muốn
của Bác đối với sự nghiệp giáo dục đào tạo, bồi dưỡng thế hệ cách mạng
cho đời sau, cũng là ý thức, trách nhiệm, nghĩa vụ và quyền lợi chính
đáng của mỗi cán bộ, đảng viên và người dân Việt Nam yêu nước.
PGS, TS. NGUYỄN BÁ DƯƠNG