Chủ đề chính của Hãy chăm sóc mẹ
(Shin Kyung Sook, Hàn Quốc) được nêu rõ ngay từ đầu, câu đề từ lấy lại
lời nhạc sĩ thiên tài Franz Liszt: “Ôi yêu thương, chừng nào còn có thể
yêu thương”.
1. Về
văn hóa Hàn Quốc ngày nay, chúng ta chủ yếu tiếp cận qua con đường phim
ảnh, lẽ dĩ nhiên là không chỉ qua những bộ phim truyền hình nhiều tập
thường là đẫm nước mắt và có nhiều chứng bệnh kỳ lạ mà còn cả điện ảnh
cao cấp như phim của Kim Di Duk. Xem các tác phẩm điện ảnh của Hàn Quốc
điều dễ thấy là một nội lực mạnh mẽ, óc sáng tạo đặc biệt và sự can đảm
của các nhà làm phim trong việc đối mặt với những vấn đề cuộc sống.
Nhưng còn văn học Hàn Quốc thì sao?
Ngoài
rất ít cuốn tiểu thuyết được dịch trong vài chục năm trở lại đây với nỗ
lực của một số cá nhân đơn lẻ như dịch giả Nguyễn Hiến L, ta mới chỉ
thấy lác đác vài bộ sách viết về lịch sử văn học Hàn Quốc, thường là chú
trọng vào mảng tác phẩm cổ điển.
Hãy chăm sóc mẹ của
Shin Kyung Sook do Lê Hiệp Lâm và Lê Nguyễn Lê dịch từ nguyên bản tiếng
Hàn (Nhã Nam & NXB Hà Nội) mới phát hành là một bổ khuyết quan
trọng cho vốn hiểu biết văn hóa Hàn Quốc của chúng ta.
Cùng
thuộc khối “đồng văn” chịu ảnh hưởng sâu đậm của Khổng giáo nhưng trong
khi văn hóa cũng như văn học Trung Quốc và Nhật Bản được quan tâm cao
độ và được nhiều người dồn tâm sức nghiên cứu, thì ở Việt Nam văn hóa
Hàn Quốc vẫn bị đối xử như với một nền văn hóa xa xôi, ít quan trọng.
Điều này dĩ nhiên là không thỏa đáng đối với một nền văn hóa lâu đời và
nhiều giá trị như vậy.
2.
Shin Kyung Sook sinh năm 1963 là một trong những nhà văn Hàn Quốc nổi
tiếng nhất hiện nay, bà nổi bật trên văn đàn Hàn Quốc ngay từ khi xuất
hiện vào giữa thập kỷ 1980, sau một quãng đời khó nhọc (sinh ra trong
hoàn cảnh nghèo nàn, bà không được học hành đầy đủ mà phải sớm lên thủ
đô Seoul bươn chải kiếm sống bằng nhiều công việc tay chân nặng nhọc).
Quãng đời khó khăn ấy hẳn đã để lại dấu ấn trên giọng văn buồn bã, chua
chát, nhưng hẳn nó cũng giúp bà có được cái nhìn sâu sắc vào tình cảm
con người và chui sâu được vào trong đầu óc những người bình thường. Chủ
đề chính của Hãy chăm sóc mẹ được nêu rõ ngay từ đầu, câu đề từ lấy lại lời nhạc sĩ thiên tài Franz Liszt: “Ôi yêu thương, chừng nào còn có thể yêu thương”.
Mở
đầu câu chuyện là sự kiện bà mẹ bị đi lạc ở một bến tàu điện ngầm, cả
gia đình bấn loạn lên với tìm kiếm và viết thông báo tìm người lạc, khi
nhân vật chính bỗng nhận ra khả năng văn chương của mình chẳng giúp ích
được gì nhiều cho những công việc như thế này. Rồi trong quá trình tìm
kiếm, mỗi đứa con của bà mẹ đi lạc lần tìm lại trong ký ức của mình các
kỷ niệm về mẹ; cuộc tìm kiếm trong ký ức nhiều khi để lộ ra những bất
ngờ đáng kinh ngạc...
Nhưng trên hết, bầu không khí của Hãy chăm sóc mẹ là
bầu không khí của cảm xúc, những suy nghĩ đầy cảm động. Cuốn tiểu
thuyết kết thúc bằng đoạn nhân vật chính đối diện với bức tượng Đức Mẹ
và câu cuối cùng: “Hãy chăm sóc mẹ” được thốt ra như một điều hiển
nhiên, khép lại những trang sách của một niềm cảm xúc sâu lắng, nhẹ
nhàng nhưng đầy thấm thía.
Hân Thư (TT&VH)