Thứ bảy, 11/02/2012 16:30PM
Từ ngày 08-01-2011, Báo Hải Dương phát hành hằng ngày với các ấn phẩm: Hải Dương hằng ngày và Hải Dương cuối tuần. Báo Hải Dương hằng tháng phát hành từ 20-22 hằng tháng. Báo Hải Dương Online cập nhật tin tức liên tục trong ngày !
Đời sống
Thương con không phải lối
  01/09/2010 22:35:40 PM
Hạnh phúc gia đình cũng có khi dễ đổ vỡ do thương con không đúng cách của vợ hoặc chồng. Không nói đâu xa xôi, gia đình tôi là một ví dụ. Vợ chồng tôi lấy nhau đã hơn mười năm, đứa con trai là “tài sản độc nhất vô nhị” của vợ chồng tôi do vậy việc nuông chiều con là điều không tránh khỏi. Lúc con còn nhỏ việc thương yêu chiều chuộng con thì không nói làm gì, đằng này con đã học lên lớp 5 mà vợ tôi vẫn chiều con như hồi còn bé bỏng.

Lúc đầu tôi nghĩ: Người mẹ nào mà chẳng thương, chiều con. Nhưng càng về sau tôi nhận thấy vợ tôi thương con nhiều lúc thái quá. Chuyện thằng bé ở nhà không học bài, lên lớp bị cô cho điểm xấu và giờ ra chơi cô bắt phải ngồi lại làm bài tập đó là chuyện đương nhiên. Vậy mà về nhà thằng bé kể chuyện đó với vợ tôi, thì cô ấy làm toáng lên đòi đến gặp thầy hiệu trưởng. Nếu tôi không can ngăn, phân tích đúng sai thì chắc chắn cô ấy đã đi gặp thầy hiệu trưởng rồi. Một hôm khác tôi thấy con đang trong giờ học bài, lại chơi trò chơi bạo lực trên máy vi tính.

Thấy vậy tôi bảo: “Con vào học bài đi, ngày mai còn đi học, con chơi trò chơi bạo lực như vậy là không tốt đâu, để máy cho bố làm việc”. Thấy con đi vào mặt phụng phịu, vợ tôi gắt tôi: “Anh làm gì mà ghê gớm thế, con mới chơi một tý mà anh đã đuổi nó. Tôi nói thật với anh, nếu anh không cho thằng nhỏ chơi điện tử ở nhà, thì tôi sẽ cho nó tiền ra quán chơi...”. Nghe vợ cự lại, tôi không còn lời nào để nói. Lại một lần nữa, hôm đó là ngày chủ nhật con tôi xin đi chơi nhà bạn ở bên kia sông. Nghe con nói đi chơi qua sông, tôi nghĩ: Vào ngày chủ nhật lượng khách đi lại rất đông mà con tôi và mấy đứa bạn của nó tính lại hiếu động thì rất nguy hiểm nên tôi cương quyết không cho đi.

Vợ thấy tôi cương quyết với con như vậy liền làm mình làm mẩy với tôi: "Nếu anh không đồng ý cho con đi thì mẹ con tôi sẽ đi khỏi ngôi nhà này”. Đến nước đó thì tôi đành chịu. Khi con đi rồi tôi nói với vợ tôi: “Em đừng làm như vậy! Con còn nhỏ, trẻ con rất hiếu động cần phải bảo ban uốn nắn từ những việc nhỏ nhất, đến việc lớn. Em không nghe các cụ xưa dạy sao “ Măng không uốn, để tre trổ vồng” khi con lớn rồi vợ chồng mình khó dạy bảo lắm. Là người mẹ, em cần phải định hướng cho con trong cuộc sống, anh không muốn hạnh phúc vợ chồng mình đổ vỡ chỉ vì việc dạy con”.

Nghe tôi nói vậy vợ tôi cao giọng: “Vậy anh muốn tôi phải sống với con như thế nào để anh vừa lòng. Anh muốn tôi đánh mắng nó như anh chắc. Không! Không bao giờ có chuyện đó, vì anh có đẻ đâu mà anh biết đau, tôi mang nặng đẻ đau, con tôi thì tôi phải thương xót, nếu anh cảm thấy không chịu được thì ly dị”. Bỗng có tiếng anh Hoan chèo đò xồng xộc chạy vào: “Anh chị ơi! Thằng Sơn tắm bị đuối nước, người ta vớt lên đang cấp cứu bên kia sông”. Nghe đến đó vợ tôi ngất xỉu. Tôi chạy theo anh Hoan nhưng khi đến nơi thì người ta không cho tôi vào vì sợ không cứu được thằng bé. Một lúc sau có người nói với tôi: "Cháu đã được cứu sống". Tôi mừng hết chỗ nói.

Sau sự việc của con, vợ tôi mới tỉnh ngộ ra. Cô ấy tựa vào vai tôi nói giọng ân hận: “Từ trước tới giờ em thật không phải với anh, vì không nghe anh mà suýt nữa thì chúng ta mất con. Mọi việc dạy dỗ con từ nay chúng ta cùng gánh vác và em hứa sẽ tôn trọng ý kiến của anh".

VÕ HOÀNG NAM

 
Thăm dò ý kiến
Làm gì để đẩy nhanh dự án xây dựng khu lưu niệm Tự lực văn đoàn?
Tiếp tục để UBND thị trấn Cẩm Giàng làm chủ đầu tư
Giao Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch làm chủ đầu tư