Nhẩn nha suy ngẫm sự đời Dở, hay, tốt xấu vợ người, vợ ta Vợ là một bản trường ca Ngàn năm đúc kết, gần xa tỏ bày …
x x x
Vợ xinh, vợ đảm, vợ tài Chồng yêu, con quý trong ngoài đều ưa Vợ đần, vợ xấu chán chưa Chồng con bỏ đói, say sưa ngủ ngày Vợ là hũ gạo đong đầy Mới vơi một chút, lòng này chẳng yên Vợ là két sắt đựng tiền Bao nhiêu cũng ít, buồn phiền két vơi Vợ là bát ngát biển khơi Chồng là thuyền lớn lội bơi suốt ngày Vợ là một chất men say Vợ là chăn ấm những ngày bão giông Vợ như một trái tim hồng Hun đúc cho chồng vững bước bay xa Vợ là thủ trưởng trong nhà Mỗi khi chồng vắng, vợ là "ô sin" Vợ xinh, lắm kẻ ngắm nhìn Có anh ngưỡng mộ nhắn tin suốt ngày Vợ đẹp thì lắm kẻ say Lại thêm lúng liếng, có ngày lôi thôi Có vợ buôn bán ngược xuôi Có vợ cày cấy ở nơi quê nhà Có vợ lên sếp, lên bà Họ hàng, con cháu vào ra cậy nhờ Có vợ chữ nghĩa lờ mờ Cóc ngồi đáy giếng lại mơ hóa rồng Nhờ vợ có kẻ lên ông Vì vợ lắm kẻ đi tong tiền đồ Có vợ tiêu “mác”, tiêu “đô” Bạc vàng ninh ních,ô tô, nhà lầu Có vợ mặt mũi âu sầu Quanh năm vất vả chẳng đâu ra tiền Vợ khôn lấy được chồng hiền Vợ dại lấy phải chồng điên, chồng gàn Có vợ chăm chỉ lo toan Có vợ đã túng, lại toàn đi chơi Thế nên con dốt, con lười Con không chịu học lại đòi đỗ cao Ngày thi chạy nháo chạy nhào Tìm thầy, mua điểm nhưng đào đâu ra Có vợ thông thái, tài hoa Cử nhân, thạc sĩ những ba, bốn bằng Có vợ khéo nói, khéo năng Có vợ đanh đá, hàm răng "chẳng còn" Muốn tìm vợ khéo nuôi con Cổ kiêu ba ngấn, tròn tròn cổ tay Vợ nào má đỏ hây hây Lưỡng quyền cao vút số đây sát chồng Vợ là những tiếng tơ lòng Vợ là "sư tử Hà Đông" ghê người Thế gian nhất vợ nhì giời Thứ ba bà ngoại, bốn thời đến ta
x x x
Vợ là những khúc dân ca Vợ là hoa nở,vợ là hương bay Vợ là hạnh phúc trong tay Nâng niu gìn giữ mỗi ngày đẹp thêm Vợ là sao sáng trong đêm Là cơn gió mát dịu êm lòng người Vợ là tất cả ai ơi Ngàn năm vang mãi những lời vợ ta.
|