Lâu lắm không được hưởng không khí của những ngày giáp Tết, mấy hôm nay nhớ nhà, nhớ đến quay quắt. Chợt nghĩ mỗi giây phút mình đang có đáng giá biết bao, đó là những khoảnh khắc không thể có lại bởi biết đâu một ngày nào đó, ở một nơi nào khác ta lại nhớ đến nơi đây với nỗi nhớ như bây giờ ta nhớ về quê hương. Nhớ…như chưa bao giờ từng nhớ.
Xa quê hương mà mùi của những ngày Tết cứ phảng phất đâu đó, càng gần tới Tết càng thấy nao nao đến lạ. Nôn nao không phải bởi những món ăn ngày Tết, không phải bởi cành mai, cây đào... mà vì tình cảm của mỗi người dành cho nhau vào những ngày này. Giữa cuộc sống bề bộn những lo toan cơm ăn áo mặc, việc làm, nhà ở, học hành thi cử, chỉ đến Tết người ta mới có điều kiện dành cho nhau sự quan tâm, nghĩ về nhau, thăm hỏi nhau , bù đắp những thiếu thốn ngày thường người ta không thể có. Ai đang sống trong không khí của những ngày giáp Tết được mua sắm lo toan cho gia đình thật hạnh phúc!
 |
| Ảnh minh họa |
Nhớ cũng thời điểm này ngày trước, mấy anh em trong nhà với ba lại đến mộ ông bà quét vôi, nhổ cỏ, làm một chút gì đó tưởng nhớ ông bà. Cứ gần đến Tết, lại nhớ hình ảnh những ngày về quê thăm bà con, người thân, đứng giữa cái bát ngát mênh mông của những ruộng lúa nối tiếp nhau, thoảng trong không gian rộng lớn mùi vị của lúa, cây cỏ, gia súc... thật không lẫn vào đâu được mùi của quê hương, máu thịt, quê nhà.
Nhớ những miếng bánh, món mứt, bánh chưng, dưa hành củ kiệu… những món ăn do bàn tay của những người tháng ngày chỉ biết đến ruộng đồng mới có thể làm được. Nó khác xa với những đồ ngon vật lạ trên phố bởi trong từng miếng bánh có vị của tấm lòng chân chất, có mùi của những bàn tay khô ráp và hương vị của tình yêu dành cho cuộc sống.
 |
| Ảnh minh họa |
Trí nhớ lại xô về góc dài của những con phố ngày Tết
vương đầy những cánh hoa mai, đâu đó những cành quất, những phong lì xì
đỏ chói và những con đường dài vắng người, không hàng quán, không chật
chội, đôn đúc của cuộc sống thường ngày. Chợt nhớ con đường Lê Độ, con
đường tắt phía sau nhà thờ ngang qua nhà ngoại, nơi gắn trong ký ức như
một con đường của nỗi nhớ quê hương. Nhớ những bữa ăn đầu năm bên cạnh
ba mẹ, anh em cùng nhau thưởng thức các món ăn, dành cho nhau những lời
cầu nguyện, chờ đợi được lì xì, được chúc phúc ba mẹ, được cùng nhau
mặc những bộ áo mới nhất. Cả gia đình đến với Chúa trong ngày đầu tiên
của năm mới trong ngôi nhà thờ Tân An, nơi từ đó chính mình được sinh
ra, lớn lên được nuôi dưỡng và hình thành tính cách.
Bây giờ, nỗi lo trên vai người mẹ, người cha vẫn chưa hề giảm bớt, nào là chuẩn bị vất vả cho gia đình bữa ăn ngày Tết, nào là chút bánh mứt tiếp đãi bạn bè, nào là tiền lì xì... nghĩ đến điều đó lòng cứ nao nao - vẫn là mẹ với những nỗi lo cho gia đình chưa một lần được ngơi nghỉ.
Nơi
xứ người, mọi thứ vẫn bình thường như mọi ngày khác, đâu đó những hàng
người qua lại, những dòng xe cộ không ngớt, vẫn ăn ngủ, đi làm, đi học.
Chẳng ai hay biết có một người đang đứng ở đây giữa dòng người nhớ quê
hương với nỗi nhớ khôn nguôi.
Mong
lắm một lần được thấy lại không khí của ngày Tết, ngửi mùi của quê
hương trong những ngày Tết, đi trên những con đường tràn ngập nắng sớm…
Không
biết từ đâu dòng nước mắt chảy dài trên má, hình như quê hương gia đình
là máu thịt của tất cả những người con đất Việt. Chỉ một chút thôi muốn
dừng lại tất cả để nghĩ về gia đình dù có làm gì đi nữa ở nơi đây cũng
không sánh được với quê hương đất nước. Vẫn là bánh chưng ngày Tết, vẫn
là dưa hành củ kiệu, thịt muối vẫn là cành mai, cành đào ngày Tết nhưng
tất cả không bằng một giây phút ở quê hương bên cạnh gia đình, trong
chính ngôi nhà của mình.
Nhớ lắm… với cả trái tim!
(Theo VNN)