In bài viết này    
Thứ sáu 25/05/2012 22:57:25
Người chồng gia trưởng
Trước mắt mọi người anh vẫn luôn tỏ ra là một người đàn ông yêu thương, chiều chuộng vợ. Đến khi chỉ còn đối diện với chính mình, chị thầm  hỏi liệu mình có thật sự hạnh phúc không khi chưa một lần anh lắng nghe ý kiến của chị. Từ ngày lấy anh hình như chị chưa có được cái quyền của một người vợ. Tất cả mọi việc đều do anh định đoạt và anh luôn cho rằng mình đúng.

Ai cũng bảo cuộc sống của gia đình chị Nga chắc phải hạnh phúc viên mãn lắm vì anh chị đều có công việc ổn định, thu nhập khá cao, tuổi đời còn trẻ mà đã xây dựng được cơ ngơi bề thế, có đầy đủ tiện nghi. Từ trước tới nay không ai nghe thấy trong gia đình họ có điều tiếng gì. Riêng tôi, vốn là bạn thân của chị Nga thì hiểu núp dưới vỏ bọc bề ngoài của một gia đình hạnh phúc và bình yên ấy, lâu nay chị đã phải nhẫn nhịn điều mà chị không dễ chia sẻ cùng ai.

Tâm sự với tôi, chị Nga kể: Những chuyện lớn nhỏ trong gia đình chị đều do anh Tùng quyết định. Nhiều lần chị muốn tham gia vào công việc gì đó cũng đều bị anh gạt đi. Là "sếp" ở cơ quan nên anh có quyền quyết định, quyết sách mọi việc, các nhân viên coi lời nói của anh là mệnh lệnh, mỗi khi anh lừ mắt là mọi người phải răm rắp tuân theo. Quen như vậy lên về đến nhà nếu vợ con làm chưa đúng ý mình anh lại tỏ ra bực bội. Anh có quy định là mỗi lần đi làm về chị phải tự tay ra mở cổng, cởi áo ngoài và treo lên mắc cho anh. Đi đâu chị cũng phải hỏi ý chồng, kể cả khi chị muốn về thăm bên ngoại. Từ cách ăn mặc đến đầu tóc, giày dép nếu không được vừa ý anh là anh làu bàu hoặc buộc chị phải thay đổi. Lần ấy,  mái trước của chị đã dài, trên đường đi làm tiện thể chị ghé vào một hiệu cắt tóc để tỉa bớt cho đỡ lòa xòa. Đến cơ quan ai cũng khen chị cắt tóc đẹp, trông gọn gàng và trẻ ra đến vài tuổi. Vậy mà vừa nhìn thấy chị có kiểu đầu mới anh đã mắng như té tát: "Ở cái nhà này cô có còn coi tôi là chồng nữa hay không? Hôm nay cô tự ý đi cắt tóc được thì sau này còn việc gì mà cô không tự ý làm?".

Lần khác, có người bà con ở xa đến chơi đúng lúc chị Nga đang ở cơ quan phải bù đầu với một tập công văn dày mà hôm sau đến hạn chị phải hoàn thành. Mặc dù chỉ đang ngồi tán gẫu cùng với mấy đồng nghiệp nhưng anh vẫn điện cho chị nhất định phải xin nghỉ để đi đón người bà con nọ tại bến xe mà chị chưa một lần biết mặt. Chị đành xin phép cơ quan với lý do con ốm, công việc dang dở chị phải gác lại. Đêm ấy, chị đã phải thức trắng đêm để làm bù mới kịp nộp vào sáng hôm sau.

Tính gia trưởng của anh khiến chị nhiều khi rất khó chịu, lâu dần chị cảm thấy bị mất tự do vì toàn bộ hành động của chị đều nằm dưới sự kiểm soát của anh. Chi tiêu hằng ngày vốn là trọng trách của chị em phụ nữ song ở gia đình anh lại là người quản lý tiền nong, tài chính trong gia đình. Trước khi đi chợ chị phải liệt kê toàn bộ những đồ, những loại thực phẩm hôm ấy sẽ mua để anh kiểm duyệt. Có hôm ra chợ muộn, hết cá chép, chị chuyển sang mua cá trôi vì nếu không chị sẽ chẳng còn cách nào khác là phải xách làn không về nhà. Mặt khác, chị thầm nghĩ cá nào mà chẳng là cá, đổi món một bữa chắc anh cũng không vì thế mà trách chị. Nhưng không, bữa tối khi ngồi vào mâm, nhìn vào món riêu cá anh đã chau mày và giận dữ đi pha bát mỳ tôm mà không nói lấy một lời khiến chị và con nâng bát cơm lên mà miệng nuốt không trôi. Sau lần ấy, nếu muốn thay đổi món chị phải gọi điện hỏi ý kiến anh trước mới dám mua. Cũng đã nhiều lần lựa lúc chồng đang vui vẻ chị đã góp ý, bày tỏ tâm tư của mình. Chị mong anh tôn trọng ý kiến và sở thích của chị đồng thời yêu cầu nếu có việc gì hai vợ chồng cùng bàn bạc rồi đi đến thống nhất chung. Không ngờ anh nổi giận: "Tôi là chồng lên tôi phải là người quyết định mọi công việc trong gia đình. Hay là cô muốn làm chồng tôi?".

Trước mắt mọi người anh vẫn luôn tỏ ra là một người đàn ông yêu thương, chiều chuộng vợ. Đến khi chỉ còn đối diện với chính mình, chị thầm  hỏi liệu mình có thật sự hạnh phúc không khi chưa một lần anh lắng nghe ý kiến của chị. Từ ngày lấy anh hình như chị chưa có được cái quyền của một người vợ. Tất cả mọi việc đều do anh định đoạt và anh luôn cho rằng mình đúng. Ở cơ quan ai cũng khen chị giải quyết công việc rất linh hoạt, chị làm việc gì cũng đâu ra đấy đến "sếp" của chị cũng phải tự hào về chị nhưng dường như đối với anh, chị chỉ là một công cụ để thực thi quyết định của chồng mà thôi.

VŨ THỊ THANH HÒA
© Báo Hải Dương, số 10 Đức Minh, phường Thanh Bình, TP Hải Dương
Cơ quan chủ quản: Tỉnh ủy Hải Dương
Giấy phép xuất bản số 91/GP-TTĐT ngày 9-9-2008. Tổng Biên tập: Nguyễn Hải Bình
© Ghi rõ nguồn "Báo Hải Dương" khi sử dụng lại thông tin từ Hải Dương Online
Powered By VICORP