Thứ sáu, 25/05/2012 04:25AM
Các ấn phẩm của Báo Hải Dương: Hải Dương hằng ngày phát hành thứ 2, 3, 4, 5, 6, 7. Hải Dương cuối tuần phát hành chủ nhật. Hải Dương hằng tháng phát hành từ 20-22 hằng tháng. Hải Dương Online cập nhật tin tức liên tục trong ngày.
Truyện
Cái khăn tay
  28/04/2010 16:54:14 PM


Bọn trẻ trong ngõ đứa nào cũng có một thứ đồ chơi mang theo người. Bình tố có cái ô-tô nhỏ xíu. Cái Thoa có con búp bê, biết chớp chớp mắt, biết cười "hì hì". Mạnh sứt rất "sĩ" vì có một cái máy ảnh nhựa, ghé mắt vào lỗ ngắm, đưa tay lên bấm "tách", lập tức có 36 hình ảnh theo nhau hiện lên, nào là Tôn Ngộ Không đánh yêu quái, nào là Trư Bát Giới tham ăn...

Chỉ có cái Thảo là không mang theo đồ chơi. Nhưng lúc nào trong túi nó cũng có một cái khăn tay trắng muốt, ở giữa có hình chú chuột Míc-ky nhoẻn miệng cười đến là ngộ nghĩnh. Cái khăn của cô Lan tặng từ dạo Tết. Lúc đó Thảo đang bị xổ mũi. Nước mũi cứ tự dưng chảy ra ròng ròng làm Thảo rất khó chịu. Cô Lan bảo:
- Cháu lấy khăn lau nước mũi đi.

Nhưng mỗi lần rút cái khăn ra, bắt gặp cái cười tinh nghịch của chuột Míc-ky, Thảo lại thấy tiêng tiếc, nên không lau bằng cái khăn ấy. Bệnh xổ mũi khỏi lâu rồi, nhưng cái khăn vẫn còn mới tinh. Thảo rất thích cái khăn này, lúc nào cũng gấp vuông vắn bỏ vào trong túi.

Hôm ở làng có hội, Bình tồ, Mạnh sứt và cái Thoa đua nhau khoe ô-tô, búp bê, máy ảnh. Thảo cũng rút khăn tay ra khoe:
- Các cậu có thấy đẹp như tranh không nào?
Thằng Mạnh sứt cười:
- Vậy mà cũng gọi là đồ chơi.
Thằng Bình tồ đưa tay ngoáy ngoáy mũi:
- Sì, chỉ để lau mũi thôi nhé.
Thảo tủm tỉm cười:
- Của cô Lan  tớ cho đấy, rồi Thảo cẩn thận gấp lại cho vào túi.
Dịp này các cô các chú công nhân đang làm lại con đường vào ngõ.

Các loại đất đá ngổn ngang, làm cho đường vào ngõ vốn dĩ đã nhỏ hẹp mấy ngày này đi lại càng khó khăn hơn. Ấy vậy mà khi đi chơi hội làng về, Bình tồ và Mạnh sứt còn chạy đuổi nhau. Hai ông tướng con chạy nhảy huỳnh huỵch. Lắm lúc chúng xô cả vào Thảo, đã không xin lỗi lại còn to mồm:
- Không biết đường tránh à?
Bình tồ và Mạnh sứt có vẻ khoái chí lắm khi được đuổi bắt nhau trên con đường gập ghềnh có nhiều chướng ngại vật.
Nhưng bỗng nhiên Bình tồ vấp phải một hòn đá tảng, nó kêu toáng lên:
- Ái giời ơi đau quá-Nó bật khóc-Hu hu... mẹ ơi đau quá.

Mạnh sứt, cái Thoa và Thảo cùng chạy lại. Cả lũ sửng sốt khi nhìn thấy một vết sứt khá to ở chân Bình tồ. Máu ở vết sứt đang chảy ra đỏ ối. Bình tồ lấy tay bịt vào vết thương, mặt mày nhăn nhó, nước mắt chảy ra đầm đìa.

Thảo nhớ có lần cô Lan bảo "Khi bị thương máu chảy ra nhiều là nguy hiểm lắm". Nó bặm môi nghĩ ngợi "Cần phải băng bó để máu không chảy ra nữa"... Nhưng bây giờ lấy cái gì để băng bó đây. Bất chợt Thảo nghĩ đến cái khăn, nó liền rút cái khăn trong túi ra. Thảo ngắm nghía, một chút ngần ngừ... Tiếng khóc của Bình tồ lại rống lên:
- Ối giời ơi... chảy máu nhiều thế này thì chết mất.

Thảo ngắm lại cái khăn một lần nữa, tuy vẫn còn tiếc rẻ, xong Thảo dứt khoát cúi xuống, lấy cái khăn buộc vào vết thương của Bình tồ. Máu  ở chân Bình tồ ngay lập tức ngừng chảy, tuy nhiên vết máu loang ra ngoài cái khăn. Thằng Bình tồ thấy đỡ đau và đỡ sợ hơn. Nó thôi khóc, đưa tay quệt nước mắt, lấm lét nhìn cái khăn, rồi ngượng ngùng nhìn Thảo, miệng nó lí nhí điều gì nghe không rõ...

NINH ĐỨC HẬU
 
Thăm dò ý kiến
Theo bạn, tăng viện phí sẽ :
Nâng cao chất lượng khám, chữa bệnh
Chia sẻ gánh nặng chi phí với Nhà nước
Hạn chế tiêu cực trong khám, chữa bệnh
Khó khăn cho bệnh nhân nghèo
Dư luận không đồng tình
Ý kiến khác
 
 
 
Dành cho quảng cáo