Thứ sáu, 25/05/2012 04:17AM
Các ấn phẩm của Báo Hải Dương: Hải Dương hằng ngày phát hành thứ 2, 3, 4, 5, 6, 7. Hải Dương cuối tuần phát hành chủ nhật. Hải Dương hằng tháng phát hành từ 20-22 hằng tháng. Hải Dương Online cập nhật tin tức liên tục trong ngày.
Truyện
Một cú "vấp"
  05/10/2009 20:15:54 PM

Ảnh minh họa
Sau vụ "cháy kịch bản" có tới ba bốn ngày liền tôi đi học về với vẻ mặt buồn, tính tình trầm lắng hẳn xuống, rất ngại ra hè phố trèo cây bắt bọ ngựa hoặc trêu chọc bạn như trước. Điều đặc biệt là mỗi khi mẹ tôi gọi hoặc sai bảo làm gì là tôi "vâng dạ" rất kịp thời. Nỗi buồn và sự ân hận của tôi mẹ đã biết, hình như cô giáo Mây là bạn thân của mẹ đã bí mật thông báo về đêm diễn kịch thất bại của tôi.

Nguyên do là từ hôm tôi được cô giáo Mây, chủ nhiệm lớp 5A chọn diễn viên đã chỉ định cho tôi đóng nhiều vai liền trong một vở kịch ngắn do cô tự sáng tác để đi dự thi hội diễn văn nghệ toàn trường. Khi tuyển các vai diễn này tôi còn được cả lớp tín nhiệm "chọn mặt gửi vàng" ai cũng tin tưởng chờ đợi ở tôi. Tôi nhớ mãi lời cô Mây động viên và nhận xét tôi có năng khiếu "bẩm sinh" nói năng lưu loát lại đẹp trai nên cô tỏ rõ sự tin tưởng giao cho tôi đảm nhận các nhân vật trong vở kịch. Khỏi phải nói tôi vô cùng thích thú và "tự hào" vì đây là một cơ hội tốt để nghệ sĩ Mộng Hoài trổ tài như một ngôi sao nổi tiếng...

Đêm diễn bắt đầu, sân khấu sáng lóa ánh đèn điện. Phông mở ra hai bên, tôi hồi hộp và tự tin bước ra giữa sân khấu. Đó là vai diễn một học sinh chưa ngoan, không thuộc bài bị cô giáo cho điểm kém. Tôi nhập vai rất giỏi, hệt như ở giữa đời thường. Giống nhất là cảnh cậu bé đi đá bóng và trèo cây bắt ve sầu trong giờ ra chơi, khi quay về lớp thì bị muộn giờ. Thế là bị cô giáo phê bình trước lớp... Khán giả vỗ tay hoan hô không ngớt. Tôi sung sướng nhìn rõ nụ cười rất tươi của cô giáo Mây ngồi ở hàng ghế đầu, cô luôn nhìn tôi diễn xuất và gật đầu khích lệ.

Ánh đèn sân khấu bỗng vụt tắt chuẩn bị chuyển sang cảnh hai. Tôi vào hậu trường thay quần áo hóa trang thành một học sinh vai quàng khăn đỏ để diễn cảnh một học sinh chăm ngoan.

Sân khấu lại bừng sáng ánh đèn. Tôi cố bình tĩnh để bước ra sân khấu nhưng lần này tim tôi đập thình thịch như trống báo động. Một cậu học sinh vụng về trái hẳn với tính cách của nhân vật. Tôi nhớ mãi đoạn mẹ tôi gọi đáng lẽ tôi phải "dạ" thì tôi lại "ơi". Mẹ bảo tôi không "vâng" mà lại "ừ". Quan trọng nhất là cảnh trong kịch bản cô giáo cho tôi đóng vai một chú thương binh hỏng mắt đang lần từng bước đi qua đường phố đông người, một học sinh vội chạy tới dắt tay giúp chú qua đường an toàn. Lúc ấy lẽ ra tôi phải nói lời "cảm ơn" cậu bé nhưng tôi lại vụng về nói nhầm là "xin lỗi". Phía trong cánh gà phải nhắc kịch bản rất to làm cho khán giả cười ồ lên. Các cổ động viên lớp tôi ngồi xem la ó, tỏ rõ sự thất vọng. Thế là vở diễn bị hỏng, màn kịch phải khép lại. Tiết mục văn nghệ dự thi đã bị loại.

Hôm sau đến trường khỏi phải nói tôi bị mắc cỡ như thế nào. Ngồi trong lớp mà mặt tôi cứ nóng bừng, lúc nào cũng phải né tránh ánh mắt của cô giáo và bạn bè.

Buổi tối ở nhà ngồi trong góc học tập mà đầu óc cứ rối bời vì bị ám ảnh về vai diễn thất bại của mình. Tôi chợt nhận ra một điều, từ đời thường bước lên sân khấu nếu bản thân chưa ngoan mà phải đóng một nhân vật tốt cũng là một việc khó khăn, bởi lẽ tính cách của mình rất dễ bị bộc lộ ở đấy. Tôi nhớ mãi câu nói của mẹ tôi "muốn làm được việc tốt thì trước hết bản thân phải lễ phép biết nghe lời cha mẹ, thầy cô, có như vậy thì làm việc gì cũng dễ dàng".

Bây giờ tôi đã là một học sinh lớp 10 khá chững chạc. Mỗi khi nhớ lại cú "vấp" ấy nó thầm nhắc tôi như một bài học thiết thân giữa trường đời về rèn luyện đạo đức mà tôi không bao giờ quên.

NGUYỄN QUANG HẢO
 
Thăm dò ý kiến
Theo bạn, tăng viện phí sẽ :
Nâng cao chất lượng khám, chữa bệnh
Chia sẻ gánh nặng chi phí với Nhà nước
Hạn chế tiêu cực trong khám, chữa bệnh
Khó khăn cho bệnh nhân nghèo
Dư luận không đồng tình
Ý kiến khác
 
 
 
Dành cho quảng cáo