Thơ như gắn với mùa xuân. Mùa xuân này, tòa soạn nhận được khá nhiều thơ của các bác xa gần gửi về. Mỗi bài thơ như là một lời gửi gắm, một sự giãi bày tâm tình với bạn bè yêu thơ. Chủ đề thơ thật phong phú.
Nói đến mùa xuân, trong trái tim mỗi người chúng ta đều ghi nhớ công ơn của Đảng, của Bác Hồ kính yêu. Cho nên không có gì lạ, khi tòa soạn nhận được các vần thơ về một đề tài lớn nhưng lại in dấu cảm xúc của từng cây bút thơ: Ngày xuân nhớ Bác của Nguyễn Thị Minh Thư, Tám mươi năm có Đảng của Trương Văn Nhi, Mừng xuân mừng Đảng của Nguyễn Thu (cả ba bác đều ở thành phố Hải Dương), Bài thơ dâng Đảng của Nguyễn Xuân Xu, Biết ơn ngưỡng vọng Bác Hồ của Đặng Văn Dung (hai bác ở huyện Tứ Kỳ), hai bài thơ về Đảng của Phùng Văn Cảo (Thanh Hà)… Thơ của bác Phùng Văn Cảo mộc mạc như tiếng nói từ trái tim mình:
Ơn Đảng, Bác Hồ muôn đời nhớ
ghi sâu
Non sông ta nối liền từ Mục Nam
Quan tới mũi Cà Mau
Mỗi mùa xuân là một mùa đổi mới
Đưa Việt Nam tiến lên nước mạnh
dân giàu.
(Bài Xuân có Đảng quang vinh)
Còn bác Nguyễn Xuân Xu, người cựu chiến binh năm nay 84 tuổi, đã kết thúc bài thơ dài Bài thơ dâng Đảng bằng những câu dào dạt niềm tin:
Đảng cho ta ấm từng hơi thở
Nạn đói nghèo xóa sạch khắp nơi
Tệ quan liêu tham nhũng hết thời
Dân chủ, công bằng, văn minh
xã hội
Tôi cầm bút lòng tràn đầy phấn khởi
Viết bài thơ dâng Đảng
đón chào xuân
Tháng 3 có một ngày kỷ niệm lớn, ngày 8-3, ngày kỷ niệm khởi nghĩa Hai Bà Trưng. Năm nay, Ngày Quốc tế Phụ nữ vừa tròn một thế kỷ lại trùng với kỷ niệm 45 năm phong trào "Ba đảm đang", càng làm đậm thêm hình ảnh các mẹ, các chị… Kèm theo sáng tác của mình, nhiều bác còn viết thư để giãi bày tâm sự. "Tôi đã đọc một số bài thơ viết về mẹ của các nhà thơ, có nội dung rất cảm động. Song đa phần các bài thơ đều nói về mẹ đã khuất bóng. Có phải vì người mẹ không còn sống ở trên đời mà nhà thơ mới có cảm xúc, mới viết được hay như vậy chăng? Tôi viết bài thơ về mẹ tôi, năm nay mẹ 86 tuổi. Nhìn người mẹ gầy, tóc mây sương gió vẫn chăm lảm chăm làm in đậm trong tôi, thôi thúc tôi viết bài thơ này". Đấy là một đoạn trong lá thư bác Lương Bông (Kinh Môn) gửi về tòa soạn, kèm theo bài thơ dài Mẹ tôi cũng rất mộc mạc, chân tình:
Tóc mẹ trắng một màu mây
Thương con quý cháu tình đầy
nghĩa nhân
Và bác đã tự nhủ:
Nhân từ là mẹ của ta
Mẹ là ánh sáng, lời ca khôn cùng
Ghi tâm khắc cốt tạc lòng
Nguyện dâng chữ hiếu chữ trung
lên người
Trong chủ đề này còn có bài thơ của bác Nguyễn Văn Bản ở Ninh Giang (bài Ngày hội 8-3) và một số bài viết về mẹ và người vợ thân yêu của bác Nguyễn Văn Cử (TP Hải Dương). Bác Nguyễn Văn Cử, trong bài Mẹ, có những câu cảm động:
Đường đời chân mẹ dấu son
Tim con, lời mẹ mãi còn in sâu
Mẹ luôn như những nhịp cầu
Vững tâm con vượt vực sâu biển đời...
Cũng trong tháng 3, ứng với tháng giêng Canh Dần, là tháng có Ngày thơ Việt Nam được tổ chức từ 8 năm nay. Bác Bùi Hữu Minh (thị trấn Nam Sách) có bài thơ, họa lại bài Đêm thơ Nguyên tiêu của một bạn thơ, thể thất ngôn bát cú nguyên vận. Bài thơ kể lại ngày thơ tổ chức ở đình Vạn Niên (thị trấn Nam Sách): Bên đình phố cổ Vạn Niên thơ/Cùng bạn Tao Đàn xướng họa thơ/Góp ý góp lời rồi góp vận/Tâm tình tâm đắc với tâm thơ… Ngày thơ đó được khép lại bởi thời gian không cho phép kéo dài: Trời đã hoàng hôn, lòng luyến tiếc/Đường về bao nẻo nỗi niềm thơ…
Đọc thơ các bác gửi về, tòa soạn nhớ tới câu ca dao cũ: "Tháng giêng là tháng ăn chơi", ngày nay có thể đổi lại là "Tháng giêng là tháng thi ca" chăng? Bởi trong tập sáng tác các bác gửi về, có rất nhiều đề tài rộng rãi mà ấn tượng: Có đi tham quan (Thăm quê Bác của Đặng Văn Dung ở Tứ Kỳ, Về thăm đất Tổ của Phạm Ngọc Đông ở Thái Bình), có đề tài rất thời sự về thanh niên lên đường làm nghĩa vụ quân sự (Thư gửi con của Hồng Cờ ở Tứ Kỳ). Rất nhiều bài thơ trữ tình, giàu cảm xúc, ý tứ sâu sắc của các bác Phan Thành Minh (Đà Lạt), Trịnh Hải Yến (Hà Nội), Nguyễn Minh Khiêm (Thanh Hóa), Nguyễn Thấn (Nam Định)… Song khuôn khổ trang thơ của chúng ta có hạn. Xin hẹn được gặp lại các bác trong thời gian tới.
C.L.B