Thứ sáu, 25/05/2012 03:45AM
Các ấn phẩm của Báo Hải Dương: Hải Dương hằng ngày phát hành thứ 2, 3, 4, 5, 6, 7. Hải Dương cuối tuần phát hành chủ nhật. Hải Dương hằng tháng phát hành từ 20-22 hằng tháng. Hải Dương Online cập nhật tin tức liên tục trong ngày.
Thường thức VHNT
"Tình nghĩa thầy trò" - một bài thơ cảm động
  01/12/2010 12:27:27 PM
Viết về đạo nghĩa thầy - trò có lẽ xưa nay không hiếm những vần thơ hay. Góp vào trong lâu đài tình cảm thiêng liêng ấy, bài thơ "Tình nghĩa thầy trò" của Huy Cận như một nốt nhạc lòng cất lên từ trong sâu thẳm niềm nhớ thương thành kính của một cậu học trò đã một lần được thầy dạy bảo.

Tình nghĩa thầy trò

                        HUY CẬN


Có người ở quê ra
Đưa tin thầy học mất
Thầy Thự, thầy đầu tiên
 Dạy tôi đọc tôi viết

Năm lăm năm chớp mắt
Xã Ân Phú quê nhà
Một cuộc đời vụt tắt
Nghe, lòng con xót xa

Con lười đến nhà thầy
Mẹ và chú phải gánh
Lọ phẩm tím đeo tay
Pha chè xanh đặc quánh

O, ô, ơ, ă, â
Con gà gáy ngoài sân
Trời chiều xế buổi chợ
Mà con chưa thuộc vần
Con mãi lo chiếc diều
Cùng với chú mới phết
Ôi trời xanh gợi khêu
Bãi sông dài chạy miết

Cùng học chữ với thầy
Tôi thuộc mỗi bờ cây
Mỗi một làn gió mát
Mỗi đồi cao, ruộng lầy

Tôi thuộc mỗi con chim
Bay qua nhà lảnh lót
Thuộc giọt tranh quanh thềm
Những ngày mưa không dứt

Về sau tôi tập viết
Về sau làm thơ ca
Trong mỗi vần, mỗi nét
Lại bâng khuâng quê nhà

Được tin thầy mất đi
Tôi bồi hồi suốt buổi
Thầy, thầy học khai tâm
Cho hồn tôi có tuổi.
Giản dị vô ngần, thế mà lạ thay, những vần thơ Huy Cận lại dạt dào cảm xúc, sáng lên giữa dòng chảy bất tận đạo lý muôn đời của dân tộc Việt Nam: "Công cha nghĩa mẹ ơn thầy" .
Mạch cảm xúc tuôn trào nghe lòng rưng rưng thương nhớ, những vần thơ mở đầu chân chất không hoa mỹ:

Có người ở quê ra
Đưa tin thầy học mất
Thầy Thự, thầy đầu tiên
Dạy tôi đọc tôi viết.

Nghẹn ngào trong nỗi đau tê tái khi nghe tin thầy mất, Huy Cận nghe lòng xót xa. "Năm lăm năm" rồi còn gì, biết bao vật đổi sao dời. Vậy mà hình dáng thầy - người thầy đầu tiên - vẫn hiển hiện trong tâm trí, cõi lòng của người học trò cũ.

Không còn chậm rãi, ở khổ thơ tiếp theo, giọng thơ bất chợt vỡ oà tắm trong giọt nước mắt chan chứa, bồi hồi: "Một cuộc đời vụt tắt. Nghe, lòng con xót xa! "Sau phút giây bàng hoàng, thảng thốt là dòng hồi tưởng về những kỷ niệm ngày xưa:

Con lười đến nhà thầy
Mẹ và chú phải gánh
Lọ phẩm tím đeo tay
Pha chè xanh đặc quánh


Đó là lời kể hồn nhiên chân thật của đứa học trò-đứa con ngoan bởi cậu ta ý thức rất rõ nỗi buồn của mẹ, của thầy mỗi lần mình nghịch ngợm. Câu thơ như một lời xin lỗi với thầy, thật dễ thương và đáng yêu làm sao! Thích nhất là những câu thơ nghe lạ đến bất ngờ:

O, ô ,ơ , ă , â
Con gà gáy ngoài sân
Trời chiều xế buổi chợ
Mà con chưa thuộc vần


Trở về kỷ niệm tuổi thơ hồn nhiên bằng tiếng học bài bi bô, bập bẹ. Năm nguyên âm đặt cạnh nhau thế mà vẫn trở thành một câu thơ thú vị và giàu sức gợi cảm. Câu thơ như vẽ ra trước mắt ta hình ảnh người thầy đang nhẹ nhàng tập cho chú bé đánh vần những con chữ đầu tiên. O, ô, ơ, bài học sao khó quá, "trời chiều xế buổi chợ, mà con chưa thuộc vần"... Những con chữ đầu tiên mà thầy dạy bảo thật khó quên, lời giảng của thầy nâng cánh ước mơ, dẫn con đến bờ vinh quang của chân trời tri thức đầy rộng mở. Bài giảng của thầy mở ra trong con một tình yêu quê hương tha thiết: "Cùng học chữ với thầy/Tôi thuộc mỗi bờ cây/Mỗi một làn gió mát/Mỗi đồi cao, ruộng lầy". Uống lấy suối nguồn từ trong quê hương có lời thầy thân thương đã làm đẹp hơn, lớn lên tâm hồn Huy Cận. Sống trong tình làng, nghĩa thầy - với cậu học trò nhỏ năm xưa - đó chính là cội nguồn hạnh phúc - vĩnh viễn không bao giờ vơi cạn. Thật chân thành khi nhà thơ bộc bạch.

Về sau tôi tập viết
Về sau làm thơ ca
Trong mỗi vần mỗi nét
Lại bâng khuâng quê nhà


Trong cuộc đời của mỗi con người - ai cũng có một quê hương để mà thương, mà nhớ. Với Huy Cận - quê hương đó thật thiêng liêng tha thiết biết nhường nào! Bởi ngay nơi miền quê yêu dấu đó lại có người thầy đầu tiên. Nhớ quê hương lại càng nhớ đến thầy. Dẫu ở đâu, làm gì và thành đạt - nổi danh bao nhiêu đi nữa thì với thầy Thự - với xã Ân Phú quê  nhà, Cù Huy Cận vẫn mãi là cậu học trò nhỏ, đứa con ngây thơ, tinh nghịch đáng yêu. Vì thế, thầy vẫn không bao giờ mất. Với Huy Cận - với  người học trò năm xưa nơi làng quê nắng gió thầy vẫn còn sống mãi, vẫn hiện lên trong dáng vẻ bình dị, trang nghiêm, hiền từ... Thầy mãi là niềm tự hào của Huy Cận:

Thầy, thầy học khai tâm
 Cho hồn tôi có tuổi


Cảm động và đáng yêu biết mấy đạo nghĩa thầy trò.

NGUYỄN VĂN THANH
 
Thăm dò ý kiến
Theo bạn, tăng viện phí sẽ :
Nâng cao chất lượng khám, chữa bệnh
Chia sẻ gánh nặng chi phí với Nhà nước
Hạn chế tiêu cực trong khám, chữa bệnh
Khó khăn cho bệnh nhân nghèo
Dư luận không đồng tình
Ý kiến khác
 
 
 
Dành cho quảng cáo