Bữa tiệc cưới giản dị của đôi vợ chồng già diễn ra trong không khí đầm ấm, thân mật. Bà Lan như được sống trong câu chuyện cổ tích về tình yêu. Ông Thân nhìn bà một cách âu yếm và khẽ nở một nụ cười đằm thắm. Bà ngượng ngùng nhìn xuống chân, mặt hơi đỏ. Anh con rể ông Thân cầm chiếc máy ảnh ra đứng trước, hơi cúi người rồi khẽ nói: "Nào mời bà nghiêng đầu vào vai ông để con bấm máy nào!". Đám con cháu đồng loạt vỗ tay hưởng ứng. Cả ông Thân và bà Lan đều bối rối, ngại ngần, chân tay cứ như thừa ra. Bé Ngọc - cháu ngoại bà Lan, ôm một bó hoa chạy đến bên ông bà và bập bẹ nói: "Cháu kính chúc ông bà hạnh phúc ạ!". Ông bà xúc động rơm rớm nước mắt. Cả hai đều đã ở tuổi lục tuần, song họ đã tìm thấy hạnh phúc thực sự - cái hạnh phúc riêng tư rất chính đáng mà không may họ đã bị mất đi từ nhiều năm nay...
Chồng bà Lan hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ khi bà mới 22 tuổi sau một năm ngày cưới. Vượt qua những buồn đau thiệt thòi tình cảm, bà đã vượt lên số phận để thay mặt chồng đảm đương, lo liệu công việc gia đình, phụng dưỡng cha mẹ chồng và nuôi cô con gái duy nhất trưởng thành. Bà đã hy sinh tuổi thanh xuân của mình để giữ trọn chữ hiếu và làm tròn bổn phận của một người mẹ. Những nhọc nhằn trong cuộc sống đã giúp bà quên đi hạnh phúc riêng tư, coi sự trưởng thành của con cái là hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời mình. Nhưng rồi cô con gái cũng phải đến lúc đi tìm hạnh phúc cho riêng mình. Chị Mai - con gái bà, đã nhiều lần mai mối cho bà nhưng bà đều từ chối. Con gái đi lấy chồng, bà đã thấm thía cảnh sống chăn đơn gối chiếc.
Để khuây khoả những tháng ngày rảnh rỗi sau khi nghỉ hưu, bà Lan tham gia vào câu lạc bộ thể dục dưỡng sinh của hội người cao tuổi xã nhà. Và ở đây, bà đã gặp ông Thân - một người cũng đang sống độc thân sau khi vợ ông mất đã sáu năm và các con đã lần lượt ra ở riêng hết. Hoàn cảnh giống nhau khiến ông Thân và bà Lan dễ đồng cảm, thông cảm với nhau. Ngoài những buổi sinh hoạt câu lạc bộ, ông Thân còn thường lui tới nhà bà Lan để trò chuyện và giúp đỡ bà những công việc nhỏ như rào lại cái hàng giậu, đóng mấy cái đinh trên tường... Hai ông bà thường tâm sự với nhau về chuyện con cháu, cũng như động viên an ủi nhau để quên đi những buồn tủi của cảnh sống một mình. Rồi dần dần, tình cảm đã nảy sinh khiến ông bà sống yêu đời hơn, như được sống lại tuổi mười tám đôi mươi sôi nổi thuở nào.
Nhưng trước mối quan hệ thân tình của đôi bạn già ấy, các con của ông Thân lại ra sức ngăn cản. Họ bảo ông là người gàn dở, bằng ấy tuổi rồi mà còn yêu với chả đương, làm xấu mặt con cháu... Nhưng rồi một đêm khó ngủ, ông trở dậy ra ngoài và bị ngã trẹo chân khi bước xuống bậc tam cấp. Mãi gần đến sáng, một người hàng xóm đi qua mới biết. Ngồi bên cha trong bệnh viện, thấy được sự chăm sóc ân cần mà dịu dàng, hiền hậu của bà Lan, các con của ông mới thấu hiểu câu nói tự bao đời nay: "Con nuôi cha không bằng bà nuôi ông".
Hạnh phúc ông bà tìm được tuy muộn mằn song thật nhiều ý nghĩa. Trong niềm hạnh phúc của mình, ông Thân nói: "Thật tiếc cho những bạn già như chúng tôi đã không dám đấu tranh với bản thân và với dư luận xã hội để giành lấy hạnh phúc cho riêng mình...".
TRẦN VĂN LỢI