Mỗi
độ xuân về, khi mưa nhè nhẹ rơi, cây cối sau mùa đông khẳng khiu, sần
sùi, trơ trọi lá, giờ đây như khoác áo mới. Những chồi non rì rầm bật
dậy, dường như người và cây, cảnh vật cùng vui khi xuân tới. Trong
lòng những người xa xứ khi xuân về ai mà chẳng xốn xang nhớ nhà, nhớ
quê hương và đặc biệt là nhớ nhất cảnh Tết quê.
Làng quê tôi
cũng như trăm ngàn làng quê Việt khác. Những ngày giáp Tết, không khí
chuẩn bị đón xuân mới náo nhiệt lạ thường. Rạng sáng ngày 30 Tết, hầu
hết ở các thôn xóm đều vọng vang tiếng lợn kêu. Thông thường ba bốn gia
đình anh em họ hàng hoặc bà con xóm giềng cùng đụng chung một con lợn
khoảng 30 đến 40kg. Khi lợn được mổ thịt xong, thanh niên xúm vào lọc
thịt, giã giò hoặc làm lòng lợn, chuẩn bị dụng cụ đánh tiết canh. Đám
trẻ quây xung quanh phản thịt hoặc ngồi xem giã giò bên cối đá. Từng
chiếc chày gỗ đưa lên, hạ xuống nhịp nhàng. Vừa làm, vừa bàn chuyện
làng, chuyện xã, hỏi thăm những người xa quê sao chưa về ăn Tết. Giờ
đây máy xay thịt làm giò phổ biến tràn lan, nhưng vẫn còn có những gia
đình, những dòng họ vẫn giữ tập tục giã giò ngày Tết trong cối đá. Giò,
chả, lòng lợn đã được luộc chín, rồi chia đều cho các gia đình trong
nhóm, trong họ. Không khí đoàn kết thật vui.
Sau khi có thịt lợn
rồi, thường chiều 30 Tết, các gia đình mới gói bánh chưng. Gạo nếp
trắng ngần được ngâm, sau đó vớt ra rá để cho ráo nước. Đỗ xanh được đồ
chín và giã tơi. Hạt tiêu bắc xay nhỏ mịn, muối trắng rắc đều lên rổ
gạo, thịt làm nhân bánh đã thái xong. Khuôn bánh được mang ra, bánh gói
to hay nhỏ tuỳ theo mỗi gia đình. Trẻ em háo hức ngồi xem gói bánh. Đêm
xuống cũng là lúc bánh được cho vào nồi luộc. Còn gì thú hơn khi xem
luộc bánh. Ánh lửa bập bùng trước cơn gió cuối đông, tiếng củi bắn lốp
đốp, tiếng nước trong nồi sôi ùng ục, hoà lẫn tiếng nói chuyện rì rầm.
Tất cả những âm thanh, hình ảnh đó, có ai mà quên được. Bởi nó gợi cho
ta nét văn hoá cộng đồng, văn hoá dân tộc, văn hoá Tết. Nó là sự kết
dính bền chắc của tình người, tình quê tối lửa tắt đèn có nhau, sướng,
khổ, vui, buồn cùng chia sẻ. Trong những đêm ấy, biết bao em bé ở thôn
quê thức cùng cha mẹ, anh chị để xem luộc bánh chưng, háo hức đợi chờ
chiếc bánh nho nhỏ mà người lớn thường gói riêng cho chúng.
Xã
hội mỗi ngày một phát triển, bánh chưng bán ngày Tết ở thành thị không
thiếu. Giò chả các loại cũng sẵn. Nhưng phần lớn những người từ nông
thôn ra thành phố sinh sống đều bứt rứt khó chịu, như thiếu đi một cái
gì đó vừa thiêng liêng, vừa thân thuộc, đó cũng là cảnh những ngày giáp
Tết ở quê. Họ tiếc nuối cho con cháu không được chứng kiến cảnh chia
thịt lợn, chia phần ngày Tết, không được xem gói bánh chưng và thao
thức chờ bánh chín. Ở thôn quê trong những ngày Tết, tình làng, nghĩa
xóm vốn đã đậm đà càng đậm đà hơn.
Thiêng liêng, đầm ấm nhất
là lúc đón giao thừa. Các cụ già trịnh trọng làm lễ trước bàn thờ tổ
tiên. Tiếng chuông chùa, tiếng trống đồng loạt gióng lên khi giao thừa
tới. Sáng mồng một Tết, mọi người trong những bộ quần áo mới, chúc mừng
ông bà, bố mẹ, nhân dịp năm mới an khang, thịnh vượng. Đám trẻ tươi rói
trong những bộ quần áo mới khoanh tay chúc sức khoẻ người trên, rồi đón
nhận những đồng tiền “lì xì”. Điều kỳ lạ, trước Tết hàng xóm có xích
mích hoặc thậm chí đánh chửi nhau nhưng sáng mồng một Tết gặp nhau ở
ngoài ngõ hoặc ngoài đường mặt vẫn tươi vui, chúc nhau năm mới mạnh
khỏe. Xuân về thật kỳ diệu, làm cho con người gần gũi với nhau hơn,
thương yêu nhau hơn và quên hết nỗi buồn, xích mích nho nhỏ đã qua.
Trong các nhà thờ tổ, từ đường dòng họ, cháu con đổ về thắp hương lễ
tổ. Họ kính cẩn thưa với tổ tiên những điều đã làm được và dự định sẽ
làm. Ông trưởng tộc trong bộ quần áo lễ nghi dân tộc cùng cả họ ra chùa
thắp hương. Hương khói nhẹ bay trong không khí xuân về, tiếng chuông
chùa vang vang hoà trong không gian, quyện trong hơi thở đất trời, gợi
cho chúng ta cảm giác lâng lâng dễ chịu, đầm ấm, thân thương, không thể
phai mờ trong tâm trí mỗi người dân Việt.
Tản văn của
ĐẶNG HÙNG