Vụ thương quyền truyền hình đến giờ vẫn chưa chịu dừng lại khi các ông bầu đại diện cho VPF đã đẩy lên Thanh tra Chính phủ sau kết luận của Thanh tra Bộ VH-TT&DL. Ngày 21-2, giữa AVG và VPF sẽ có cuộc gặp gỡ và thực tế cuộc thương thảo giữa hai bên sẽ khó có sự đồng thuận khi mà suốt thời gian dài qua đã có người “u đầu” và “mẻ trán”…
Ngày 20-2, Phó chủ tịch HĐQT VPF Đoàn Nguyên Đức đã chính thức lên
tiếng bảo vệ cho VPF và “bật mí” rất nhiều vấn đề mới lạ trong đó có
việc VPF đã ký hợp đồng ghi nhớ trị giá 76 tỷ với VTV về việc bán bản
quyền giải chuyên nghiệp trong vòng 3 năm.
Cảm ơn AVG vì làm bóng đá Việt Nam có giá
Điều ông Đức tiết lộ khiến nhiều người suy nghĩ về miếng bánh truyền
hình mà từ trước đến giờ bóng đá Việt Nam vẫn phải đi năn nỉ các đối tác
thì nay đã có giá trị rất cao dù chưa nhà đài nào khẳng định rằng có
lời từ việc mua bản quyền bóng đá nội địa.

Bóng đá Việt Nam có giá là nhờ AVG
Dù sao thì đấy cũng là thông tin đáng để ghi nhận và cũng có thể xem là đáng mừng với bóng đá Việt Nam sau 12 năm chuyên nghiệp.
Nếu thực sự điều ông Đức nói là có thật và thực sự là VTV đã tính
toán cần thiết để sẵn sàng làm đối tác “siêu dự bị” với cái giá 76 tỷ
cho 3 năm thì cái giá 6 tỷ/năm lũy tiến 10% mỗi năm chẳng đáng là bao so
với cái giá VTV sẵn sàng “bỏ thầu”.
Các chuyên gia bên ngành truyền hình khi nói về vấn đề trên đã đưa ra
nhận xét khá thú vị: “Nếu tất cả đều là thật tức VTV sẵn sàng mua 76 tỷ
đồng cho 3 mùa bóng và chỉ mua gói giải V-League thôi thì người đầu
tiên mà bóng đá Việt Nam nên cảm ơn là AVG. Vì chính đơn vị này đã biến
món hàng mà 10 năm làm bóng đá chuyên nghiệp không ai muốn mua hoặc chỉ
mua gói lẻ với vài triệu một trận nay bỗng nhảy vọt lên cái giá quá cỡ”.
Có một chi tiết mà những nhà chuyên môn đưa ra cảnh báo rất đáng chú ý
đó là hy vọng các ông bầu đại diện cho VPF rất chín chắn trong việc bán
sản phẩm của bóng đá Việt Nam và mang lợi về cho các CLB sẽ không là
nạn nhân của “cuộc chiến giữa các nhà đài” qua việc “bỏ thầu” phá nhau
hoặc “ghi nhớ” để đánh đối thủ chứ không phải là làm vì lợi nhuận từ
bóng đá thực sự.
Hy vọng những cảnh báo này sẽ không thừa bởi sâu xa thì nhiều người
biết mối quan hệ giữa AVG và VTV vốn không đẹp xuất phát từ người của
VTV bị phân hóa.
Các bác “đánh nhau” đến bao giờ
Phải trở lại câu nói của một tuyển thủ trước khi bước vào giải đấu
lớn nhưng thấy nội bộ VFF bất hòa nên đã than vãn với báo giới: “Các bác
còn đánh nhau đến bao giờ để chúng cháu còn đá bóng”. Câu nói này vẫn
còn nguyên giá trị đối với các cầu thủ và với cả người hâm mộ Việt Nam.

Cuộc chiến vẫn chưa có hồi kết
Rõ ràng thời gian qua bóng đá Việt Nam đã mất quá nhiều từ vụ “đánh
nhau” không thời hạn. Tôi đồng ý với quan điểm của một người hâm mộ đã
than vãn rằng bóng đá Việt Nam còn nhiều cái đáng quan tâm hơn nữa chứ
đâu chỉ có mỗi bản quyền truyền hình nhưng sao những nhà điều hành suốt
thời gian qua chỉ tập trung vào đánh đấm một chỗ đấy mà làm người hâm mộ
thất vọng, cầu thủ mệt mỏi lẫn chán nản. Thậm chí là chuyện banh bóng,
chuyện game mà phải đưa lên Văn phòng Chính phủ giải quyết trong khi
việc nước còn nhiều vấn đề đáng lo, đáng bàn hơn…
Chính vì “đánh nhau” mà giải đấu bóng đá VĐQG đến giờ vẫn chưa được
hợp thức hóa phần thủ tục cần thiết như tên giải, như tư cách nhà tổ
chức và thậm chí là việc trao toàn quyền điều hành giải cho VPF cũng vẫn
chưa được VFF chính thức ký ủy quyền.
Khi ở trên “các bác” vẫn “đánh nhau” thì rõ ràng ở dưới các cháu chưa
thể cống hiến tốt và xa hơn là đội tuyển Việt Nam đến giờ vẫn chưa khởi
động tí nào cho chiến dịch AFF Cup còn bộ máy VFF thì nhiều lúc chỉ lo
“đỡ đòn” thôi đã không còn thời gian lo nhiều việc quan trọng khác.
Đúng, sai và chuyện thương thảo
Từ nhiều nguồn ý kiến, xin được đưa ra những góp ý sau với những
người thực sự là hành động vì bóng đá Việt Nam và đang điều hành bóng đá
Việt Nam nhưng chưa tìm được tiếng nói chung:
Không thể phủ nhận AVG đã bước chân vào hợp tác với bóng đá Việt Nam
từ “bãi đất hoang” chưa ai khai thác. Bên cạnh đó phải nhìn nhận từ
những năm 2009, 2010, khi VFF bán bản quyền bóng đá cho VTV, VTC thì đấy
không phải là bản quyền mà là những giải pháp làm sao có sóng để “thu
được tiền nhà tài trợ”. Việc mua và bán hồi đấy chỉ là tượng trưng và
bên mua thì lựa trận còn bên bán cũng không màng chuyện thu tiền (vì
chẳng bao nhiêu). Thế nên khi AVG nhận mua sỉ với cái giá 6 tỷ luỹ tiến
10% mỗi năm thì VFF mừng húm và nghiên cứu luật rồi bán các quyền khai
thác thương mại trong 20 năm. Vấn đề chính nằm ở chỗ 20 năm tức kéo dài
đến 4 nhiệm kỳ và nói như những người đặt bút ký là nếu không trao 20
năm thì AVG không chơi.
Ở đây cái lý của VFF là bán được cái mà trước giờ phải cầu cạnh các
nhà đài và tìm được người lo một cục từ A đến Z lại được món tiền lớn
trong khi mùa 2009, 2010 thì có cũng như không. Tuy nhiên phần 20 năm
thì quá dài và bị xem là thương quyền bóng đá Việt Nam giống cô gái chưa
dậy thì đã bị bố mẹ gả quách cho nhà trai.
VPF khi điều hành giải thì nhận ra mình có thể thu nhiều hơn rất
nhiều từ thương quyền đấy qua “bạn đời” VTV và cái giá VTV đưa ra cho
thấy VFF và các CLB quá thiệt thòi. Ở đây tạm cho việc VTV đưa giá 76 tỷ
cho 3 mùa là có thật và là tính toán có lợi của VTV chứ không phải “bỏ
thầu” cao để phá AVG, thì việc ngồi lại với nhau cũng cần phải có trước,
có sau và đúng bài bản để tháo gỡ từng phần.

Nếu Thanh tra Bộ VH-TT&DL làm đúng và cấp Thanh tra cao hơn sau
này cũng khẳng định đúng thì VPF vẫn phải theo bởi đấy là luật và phần
sửa luật hay sửa những điều mà VPF cho là bất hợp lý phải được trình từ
những cấp có trách nhiệm lên theo đúng luật đúng bài bản để Quốc hội
thông qua.
Cách hay nhất vẫn là VPF và VFF phải là một vì nên nhớ VFF được nhà
nước trao quyền là tổ chức duy nhất điều hành các hoạt động bóng đá Việt
Nam và chịu trách nhiệm trước Chính phủ chứ không phải VPF.
Thời gian qua rõ ràng VPF và VFF không thể ngồi lại với nhau nếu
không muốn nói là đánh nhau muốn “sứt đầu”, “mẻ trán”. Đấy là cái dở của
những người làm công tác điều hành muốn làm rất nhiều nhưng làm không
đúng và biến sự đấu tranh cần thiết trở nên một cuộc chiến.
Rõ ràng có những bất hợp lý trong việc bán thương quyền những 20 năm
dù điều đấy đang được khẳng định là đúng luật. Và việc “sửa” cái được
xem là đúng luật đấy chắc chắn sẽ không thể thành nếu chọn giải pháp
“đánh nhau”.
Hy vọng những người thực sự vì bóng đá Việt Nam sẽ ngồi lại vì cái
chung với một giải pháp ôn hòa và có tình, có lý để “các cháu yên tâm đá
bóng” và người hâm mộ không ngán ngẩm mệt mỏi vì đá banh thì ít mà đấu
bản quyền thì nhiều.
NGUYỄN NGUYÊN (24h.com.vn)