Bác đi về phía chúng tôi. Các đồng chí ban tổ chức ca nhạc thấy Bác, khách quốc tế và các đồng chí cùng đi đông quá, vội chạy lo đi tìm ghế cho Bác và các đại biểu. Nhưng gom góp lại cũng chỉ được chục cái, ai ngồi, ai không? Vừa lúc đó, Bác đã nhanh nhẹn bước tới. Bác cười với chúng tôi rồi ngồi ngay xuống bãi cỏ phía trước. Các đại biểu Đảng bạn đi sau đều theo Bác mà ngồi cả xuống cỏ. Ban tổ chức thở phào trút được mối lo. Số ghế ít ỏi đã chuẩn bị đâm ra thừa. Anh Nguyễn Hữu Hiếu chỉ huy chúng tôi trình bày bài ca ngợi Đảng và ca ngợi Bác. Chưa bao giờ chúng tôi biểu diễn trong trạng thái say mê đến thế!
Âm hưởng bài hát ca ngợi Bác chưa dứt, niềm say mê của chúng tôi chưa kịp lắng xuống thì Bác đứng lên, tiến về phía chúng tôi. Chúng tôi sung sướng chờ nghe tiếng nói hồn hậu của Bác mà phần lớn chúng tôi chỉ được nghe qua loa truyền thanh. Nhưng không, Bác không nói chuyện với chúng tôi mà đến gần bục chỉ huy rồi bước lên, cầm lấy đũa chỉ huy của anh Nguyễn Hữu Hiếu. Chúng tôi càng thích thú khi thấy các đồng chí bạn xôn xao kinh ngạc. Nhiều vị đứng lên, rồi tất cả cùng đứng lên để nhìn Bác rõ hơn. Bác vẫn điềm tĩnh hỏi chúng tôi:
- Các cháu hát được bài Kết đoàn chứ?
Và chúng tôi đã đàn và hát bài Kết đoàn dưới sự chỉ huy của Bác.
Được Bác cảm ơn, chưa được Bác khen
Vào một ngày mùa xuân năm 1959, Phân đội 4 Hải quân được vinh dự đón Bác về thăm. Bác tới đột ngột và thời gian ở bến cảng quá ngắn, nên đến khi con tàu đưa Bác đi thăm một số đảo, cả đơn vị mới chợt nhớ ra là chưa có gì tặng Bác làm kỷ niệm. Bàn bạc mãi, cuối cùng mọi người thống nhất biếu Bác một bông hoa đá mà chiến sĩ đã lấy được ở tận một khu biển ngoài đảo Hòn Rồng. Hoa đá tượng trưng cho vẻ đẹp của biển và lòng yêu biển của chiến sĩ hải quân.
Anh em sửa sang một cách tỉ mỉ, khiến bông hoa đã đẹp càng đẹp hơn.
Khi tàu đưa Bác trở lại lên bến cảng, pháo thủ Nguyễn Văn Giải được vinh dự thay mặt đơn vị dâng tặng phẩm lên Bác. Nhận bông hoa đá, Bác hướng về phía hàng quân, cất giọng ấm áp vui vẻ nói:
- Các chú có công kiếm hoa đá tặng Bác, Bác cảm ơn. Nhưng tiếc rằng hoa đá đẹp mà không ăn được. Giá các chú biếu Bác vài quả bầu, quả bí do chính các chú trồng được để Bác mang về nấu canh, rồi mời các đồng chí Trung ương cùng ăn, thì Bác càng vui hơn.
Bác mới nói nửa chừng, đã có anh em khẽ bấm nhau. Thì ra, với tặng phẩm hoa đá, Bác chỉ cảm ơn chứ không khen.
Trích trong “120 chuyện kể về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”