Mỗi lần đọc sách Ông lại lục tìm Mắt kính đeo lên Chữ vui như hát Câu thơ xao xác Cánh lá thu vàng Trong lời ông đọc Biển về mênh mang Phương nghe thích quá Đòi mượn kính ông Nhưng kìa, cái chữ Có mà như không Cái chữ ở kính Hay ở trong đầu Phương nhìn ông, hỏi Chữ này từ đâu?