
|
Đại hội lần thứ IX của Đảng đề ra mục tiêu “Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”. Ảnh tư liệu
|
Mục tiêu cao cả nhất mà dân tộc ta nhằm đạt tới từ “Cách mạng Tháng Tám” là “Độc lập, tự do”.
Trong “Tuyên ngôn độc Lập” Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nêu rõ: “Chúng tôi, Chính phủ lâm thời của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa trịnh trọng tuyên bố với thế giới rằng: Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do, độc lập”.
“Độc lập, tự do” của dân tộc, của đất nước luôn phải gắn với cuộc sống “Ấm no, hạnh phúc” của nhân dân. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã quan niệm rằng: “Nếu nước được độc lập” mà dân không được hưởng tự do, ấm no, hạnh phúc thì độc lập cũng không có nghĩa lý gì?”.
Trách nhiệm của Đảng và Chính phủ là phải đem lại ấm no, hạnh phúc cho nhân dân như Người đã nói: “Nếu dân đói là Đảng và Chính phủ có lỗi. Nếu dân rét là Đảng và Chính phủ có lỗi. Nếu dân dốt là Đảng và Chính phủ có lỗi. Nếu dân ốm là Đảng và Chính phủ có lỗi”.Phấn đấu để đạt được yêu cầu sao cho dân có được “Ấm no, hạnh phúc” cũng gian nan không kém gì phấn đấu để đạt được mục tiêu “Độc lập, tự do”.
Tính từ Cách mạng Tháng Tám đến nay, thuận lợi, thành công thì nhiều, nhưng khó khăn, tổn thất cũng không ít. Trong kháng chiến chống Pháp, khi ta còn rất mơ hồ chưa biết cụ thể “Xã hội chủ nghĩa” là thế nào, thì có nhà lãnh đạo đã coi cuộc sống cộng đồng bình quân chủ nghĩa với kinh tế tự cấp, tự túc gian khổ để kháng chiến, đã là bước đầu của “Xã hội xã hội chủ nghĩa” rồi. Đến kháng chiến thành công thì miền Bắc cứ phải tiến ngay lên chủ nghĩa xã hội. Trong chỉnh huấn năm 1960, mọi người đều phải quán triệt chủ trương “Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội”.
Nhiệt tình cách mạng thì cao nhưng sai lầm chủ quan duy ý chí đưa đến tổn thất cũng không kém. Chủ trương muốn đưa quan hệ sản xuất mà ta gọi là “tiên tiến” – quan hệ sản xuất “xã hội chủ nghĩa” – lên trước, trên cơ sở đó mà “kéo lực lượng sản xuất lên nhanh”, đã đưa đến cải tạo xã hội chủ nghĩa một cách ồ ạt trong công, nông, thương nghiệp… Chủ trương muốn “làm ăn lớn” dẫn đến nhập tỉnh, nhập huyện, nhập xã…, trong quốc doanh, trọng công hữu, hạn chế tư doanh, thu hẹp tư hữu, duy trì lâu dài cơ chế quan liêu bao cấp… Hậu quả tổng hợp là cuộc khủng hoảng kinh tế – xã hội trầm trọng kéo dài (1978-1985) đã xảy ra, phải phân phối từ hạt bo bo, cân bột mì, mấy cân củi đun và tới cả cái ván mỏng manh chôn người chết…
Phải đâu là nhanh chóng khi mà qua tới hơn 40 lần kỷ niệm Cách mạng Tháng Tám, từ 1945 đến mãi tháng 1-1994 (Hội nghị đại biểu toàn quốc giữa nhiệm kỳ khóa VII của Đảng), chúng ta mới khẳng định được mục tiêu “Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn minh”. Và rồi lại đến Đại hội IX của Đảng, tháng 6-2001, tức qua 7 lần kỷ niệm Cách mạng Tháng Tám nữa chúng ta mới lại bổ sung thêm được nội dung “Dân chủ”, để có được một mục tiêu hoàn chỉnh như ngày nay là: “Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”.
Mục tiêu “Dân giàu, nước mạnh… ”, theo lô gích phát triển của lịch sử thì cũng là cụ thể hóa hơn mục tiêu “Độc lập, tự do, ấm no, hạnh phúc” mà dân tộc ta phấn đấu từ Cách mạng Tháng Tám. Nay mục tiêu đó đang cần thực thi trong những điều kiện mới bằng những chủ trương, chính sách mới mà thôi.
Đọc lại chủ trương cứu nước (tức Cương lĩnh) của Mặt trận Việt Minh trong Cách mạng Tháng Tám ta đã thấy, cùng với mục tiêu “Độc lập, tự do” là các chủ trương, chính sách nhằm bảo vệ nhân quyền, dân quyền, tài quyền, tôn trọng cả công hữu lẫn tư hữu… miễn sao dân có được “ấm no, hạnh phúc”.
Ngày nay, nếu lấy tinh thần quyết tâm của Cách mạng Tháng Tám là “Dù phải đốt cháy cả dải Trường Sơn cũng phải kiên quyết giành cho được độc lập”, thì cũng phải với quyết tâm cao không kém, để đạt cho kỳ được mục tiêu: “Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”.
Đứng từ góc cạnh lịch sử, tôi nghĩ rằng: Ngày nay, lấy mốc kỷ niệm 100 năm Cách mạng Tháng Tám mà quyết tâm phấn đấu là rất nên. Bởi vì: Nếu sau Cách mạng Tháng Tám, nhà thơ Tố Hữu đã tự hào, phấn khởi nói lên rằng:
“Trăm năm mất nước
mất nhà
Hôm nay mới cất lời ca
tiếng cười”
Thì đến kỷ niệm 100 năm ngày Cách mạng Tháng Tám (2045) chúng ta sẽ phấn khởi, tự hào cao hơn là:
“Nước Việt Nam đã giàu, dân
Việt Nam đã mạnh.
Xã hội Việt Nam đã công
bằng, dân chủ và văn minh”Là người làm sử hiện đại tôi luôn lấy quá khứ và hiện tại làm cơ sở để suy ngẫm về tương lai.
Năm nay tôi đã 85 tuổi đời, 64 tuổi Đảng, nhớ lại những ngày làm Cách mạng Tháng Tám thì ở vùng đồng bằng Bắc Bộ chúng tôi chẳng hiểu được gì cao cả, xa xôi về “Chủ nghĩa xã hội”, chỉ bằng vào thực tế mà ca ngợi cách mạng là: "Sao vàng, Cờ đỏ: Cửa ngỏ, Dân no".
Nhờ có "Sao vàng, Cờ đỏ", mà sau nạn đói khủng khiếp đầu năm 1945 nay dân mới được tạm no và về an ninh trật tự mới có được hơn thời Pháp - Nhật. Thế mà ngày nay, "an ninh cho con người Việt Nam" sao lại kém đến như thế? Từ trong nhà ra ngoài đường, từ cái ăn cái mặc, cái vui chơi giải trí, sự đi lại, giao lưu... ở đâu cũng lo mất an ninh, trật tự, ở đâu cũng lo cuộc sống bị đe dọa. Nào là nước ăn, thực phẩm thì có hóa chất, mất vệ sinh; hít thở và mắt nhìn, tai nghe thì lo ô nhiễm môi trường; giao thông thì lo không an toàn, tài sản của dân, của nước thì lo thất thoát bằng đủ kiểu (từ trộm cắp, trấn lột, cướp bóc, đến tham nhũng, lừa gạt...).
Thấy như vậy nhưng không ai bi quan, thậm chí không ai đề cao cái "Cửa ngỏ, dân no" hồi Cách mạng Tháng Tám hơn cuộc sống no đủ, tiến bộ hiện nay, và cũng không ai quy đó là "Tội của cơ chế thị trường...".
Nhưng từ mục tiêu "Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh", tức cái thực của "Chủ nghĩa xã hội, theo bản sắc Việt Nam" hiện nay, nhìn về mục tiêu "Độc lập, tự do, ấm no, hạnh phúc" của "Cách mạng Tháng Tám" chúng ta phải làm gì để có thể phấn khởi, tự hào khi kỷ niệm lần thứ 100 ngày "Cách mạng Tháng Tám"? Trung tâm của vấn đề vẫn là "Tất cả do con người, tất cả vì con người". Phải bằng mọi biện pháp tăng cường nguồn nhân lực, đào tạo phát trển nhân tài, phát huy dân chủ, nhanh chóng xây dựng và phát triển kinh tế tri thức... Tất cả để tiến tới một nền văn minh trí tuệ của Việt Nam ở thế kỷ XXI.
Giáo sư VĂN TẠO